JOYEUX NOËL&BONNE ANNÉE 2011
Photobucket

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Hè Về Nhớ Quê

Hè về nhớ quê
Hè về trên lá platane
Mà sao như thấy nắng vàng quê xưa
Bên ngoài trời chẳng sa mưa
Mà sao đã thấy cơn mưa trong lòng

Ngày xưa chị có nhớ không ?
Mẹ mình xuôi ngược con giồng Bến Kinh
Tàng cây vú sửa nhà mình
Phủ che bóng mát tâm tình trẻ thơ

Tiếng xe ngựa dưới mù u
Thương cây me lớn bên bờ ao vuông
Những hàng sao đứng song song
Em nghe tiếng guốc hừng đông dọn hàng

Chiều về Bến Đáy thênh thang
Tiếng tù và thổi thuyền mang cá vêụ
Nói làm sao hết đam mê
Bài học của nội nói về nghĩa nhân

Ngậm ngùi nhớ đến người thân
Biết bao kỷ niệm xa dần tầm tay
Mỗi lần trời đất đổi thay
Là lần mình thấy đắng cay trong lòng

Hè về chị có nhớ không ?

Huỳnh Ngọc Diêu 1990

Khu Vườn Bordeaux

Khu vườn Bordeaux
Mấy ngày mình đã cách xa
Mà sao vẫn thấy như là cạnh bên
Tách cà phê sáng thân quen
Chim vui giàn mướp nắng lên ngoài vườn

Liếp rau luống cải quê hương
Giàn bầu buông trái vấn vương rau dền
Nắng xuyên tàu chuối dịu mềm
Rau răm dấp cá chạy viền quanh sân

Chiều chiều xúm xít quây quần
Tiếng cười rộn rã đón mừng ngày vui
Cho nhau hương vị cuọc đời
Cho nhau kỷ niệm của thời xa xưa

Quê người dãi nắng dầm mưa
Vườn xưa tao ngộ đuổi xua nỗi buồn
Nếu thêm hàng xóm tiếng xuồng
Thì ta cứ ngỡ như vườn quê ta

Huỳnh Ngọc Diêu
  8-1985

Xin Nhắn Giùm





Xin Nhắn Giùm


Người có đi về bến bắc xưa                         Lang thang hàng xóm buổi trời trưa
Cho ta gợi nhớ chút trời mưa                          Nắng đốt bên sông mấy rặng dừa
Lục bình trôi dạt theo dòng nước                           Xin đốt giùm ta hình bóng củ
Sông rộng cồn xa mấy rặng dừa                 Cho mình quên chút chuyện ngày xưa

Người có đi về quán nửa đêm                                Đất biển về thăm mộ cụ Đồ
Cho ta nhắn gởi chút niềm riêng                           Xin giùm ta nhé chút hồn thơ
Tro tàn dù nguội theo năm tháng                          Tháng năm lưu lạc đời cơm áo
Đừng để vô tình lửa khơi lên                               Thơ của người xưa có nhạt mờ

Nếu có ngày nào qua bến xe                                 Tình cờ ai hỏi cố nhân đâu?
Uống giùm ta nhé tách cà phê                               Xin dối tình ta đã nhạt màu
Xôn xao hàng quán đêm hừng sáng                           Thơ xưa đã đốt thành tro bụi
Tâm sự chia nhau nghĩa bạn bè                                Bạt ngàn tông tích biết ra sao?

Người có đi qua mấy cánh đồng                       Ta nhắn làm sao được với người
Hái giùm ta mấy đóa hoa vông                            Mười năm là nỗi nhớ không nguôi
Môi ai còn đỏ thời con gái                                    Nói chi cũng chỉ là ngang trái
Hay đã phôi phai nhạt má hồng                            Xin để dòng đời lặng lẽ trôi.


Huỳnh Ngọc Diêu, Hè 1995

Chân Dung Người Xưa

Chân Dung Người Xưa

Tặng họa sĩ Tam Anh (Tam Nhiều)


Từ tranh sơn dầu khổ 57x75 của họa sĩ Tam Anh: tác phẩm CHẢI TÓC


Quán vắng một chiều mưa nghỉ chân
Nghe lòng sao xuyến mối buâng khuâng
Rượu nồng ấm lại đời phiêu bạt
Lời nhạc ru êm những nỗi lòng

Trên vách tường treo một bức tranh
Thời gian màu khói đã xây thành
Nhìn qua sao thấy như quen lắm
Nhắc lại cho ta một tấm tình

Phong cảnh xanh xanh một rặng dừa
Mấy tà áo trắng gió đong đưa
Chiếc xuồng lướt nhẹ trên sông rạch
Gợi nhớ trong lòng chuyện cũ xưa

Chử ký quen quen của chính mình
Gợi về kỹ niệm khoãng trời xanh
Người xưa làm mẫu trong tranh ấy
Ánh mắt vẫn còn nét đẹp xinh

Mái tóc buông dài trên mé vai
Nét vô tư ấy chẳng hề phai
Trãi qua trên bước đời phiêu bạt
Tranh vẫn là tranh của mắt nai

Giây phút ngày xưa bỗng hiện về
Khoảng trời thơ mộng nở đầy hoa
Màu sơn như máu trong tim chảy
Trên chiếc cọ mềm nỗi thiết tha

Ta gởi hồn ta trong nét vẽ
Trong hình trong mắt cố nhân xưa
Tinh anh vẫn giữ trong màu mắt
Dù cuốn theo đời mấy nắng mưa

Tháng ngày đã ký trong trang giấy
Con số ba mươi của khoảng đời
Tình xưa người mẫu còn son sắt
Hay tháng năm qua đã đổi dời

Ðã chót mang thân làm họa sĩ
Cho đời những nét vẽ thiên thu
Thời gian làm đổ trong màu tóc
Mà tấm tình xưa vẫn chẳng nhòa

Ta sống cho ta từng bức vẽ
Gởi hồn trong màu sắc thâm sâu
Nét dao trên lụa gằn sâu vết
Kỹ niệm ngàn năm vẫn bước đầu

Ta vẽ tuổi người trong tuổi thơ
Một trời hoa mộng một vùng mơ
Người xưa đã cách bao năm tháng
Giây phút tương phùng dạ ngẩn ngơ

Hỏi thăm cô bé bên quầy quán
Vóc dáng như người mẫu của tranh
Vẫn mái tóc dài buông vai phủ
Vẫn nụ cười tươi tỏa ý tình

Giải thích dịu dàng bé nói qua
Người tranh giờ đã cách bao xa
"Ngoại về với cậu qua bên ấy
Vui thú đoàn viên lúc tuổi già"

Ðơn giản mà sao mấy ngậm ngùi
Cuộc đời như thể áng mây trời
Nét xuân còn giữ trong tranh ấy
Giờ đã tan theo với tuổi đời

Chén rượu tương phùng bên cố nhân
Chỉ là dư ảnh của ngày xuân
Sao nghe trong rượu pha mùi đắng
Người ở phương nào có nhớ cùng ?


Huỳnh Ngọc Diêu  05-2001

Về Giữa Bạn Bè

Về Giữa Bạn Bè
Ðêm nằm mơ ta về thăm phố thị                   Quên lối xưa về vui chân khắp nẻo
Bè bạn anh em tứ tán quay về               Hàng dương xanh êm lặng khóc tình ca
Nghe rất thèm một tách nhỏ cà phê             Chuyến xe nào đưa tình nghĩa đi xa
Bên góc phố dưới tàn cây trứng cá            Ðể nối lại những vùng ta thương nhớ

Chợ sớm hừng đông mẹ già vội vã            Quê biển cụ Ðồ trung trinh muôn thuở
Kẽo kẹt gánh hàng thơm cải thơm rau        Ðất đạo ngọt ngào hương vị lôm chôm
Chuyến đò đầy buổi sáng xôn xao            Chuông giáo đường êm ả buổi hoàng hôn
Rẽ sóng nước xô lục bình trôi dạt                     Nhắc ai đó bước đời luôn ngắn ngủi

Lúa chín đầy đồng hương thơm ngào ngạt                       Dù biết cuộc đời luôn đi tới
Dừa đứng từng hàng tàu lá vẫy tay                 Mà tim mình vẫn quay lại sau lưng
Bạn bè ta trong quán nhỏ lai rai                  Ðập mãi hoài điệp khúc của mùa xuân
Dĩa sò huyết bên đế nồng hương mới                       Mà cứ để giấc mơ làm trăn trở

Ngôi trường ấy bao vật dời sao đổi               Khi bừng tỉnh chợt nghe lòng bỡ ngỡ
Vẫn còn nguyên bên hồ nước xanh rì            Ðất lạ quê người cuộc sống bủa vây
Biết cánh chuồn nhân ngãi dễ bay đi                 Trong đêm dài lòng dạ ngất ngây
Tên Chung Thủy trách thầm ai bạc bẽo         Rồi cứ đếm cứ thương từng khuôn mặt


Huỳnh Ngọc Diêu- 6/1997

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Ngộ Cố Nhân

                    user posted image
      Từ tranh sơn dầu khổ 55x72 của họa sĩ Tam Anh: tác phẩm HOA QUỲNH ANH


                                          Ngộ Cố Nhân

    Lâu quá vui mừng ngộ "cố nhân"                          Chai rượu hàn huyên vẫn cứ đầy
          Thao thao bất tuyệt chuyện ngày xuân                Trên bàn bao thuốc vẫn còn đây
              Chuyện xưa có chuyện như quên mất                  Hóa ra hai đứa đều kiêng cữ
                    Nhắc lại rồi ta cũng nhớ lần                                    Sức khoẻ mong sao được đủ đầy

    Trao nhau tin tức bạn bè ta                                    Ðiệu hát xàng xê thật trữ tình
          Ðứa ở nơi nào đứa rất xa                                        Làm sao thương quá khoảng trời xanh
              Biết anh giờ đã lên ông ngoại                                  Ru con giờ lại ru cho cháu
                    Hoa hậu trường xưa đã hóa bà                              Mà ngỡ như ru giấc ngủ mình

    Ta ngồi kể lại chuyện ngày hoa                            Nắm níu rồi ra cũng phải xong
          Ðơn giản mà sao rất đậm đà                                Kẻ về giữ cháu kẻo con trông
              Những chuyện đã qua nhiều thế hệ                        Kẻ lo thủ tục ngày hưu trí
                    Mà mình cứ nghĩ mới hôm qua                              Tay xiết tay nhau, chút mủi lòng


                                      Huỳnh Ngọc Diêu, France